|
C
Mười Năm Sau, Ngày 11 tháng 9 năm 2011
Như thường lệ, sáng nay thức dậy, tôi bật computer lướt web xem tin tức
trên thế giới có ǵ lạ. Tôi mở trang web BBC trang
Việt Ngữ, thấy cái tựa đề "Biến Cố 11/9, Mậu Thân Trên
Đất Mỹ ?" Bài này do ông Bùi Văn Phú, Nhà báo Tự Do, Giảng
viện đại học cộng đồng đang sinh sống tại vùng vịnh San Francisco Hoa Kỳ.
Ông
gởi cho BBC từ California ngày 11 tháng 9 năm 2011.
Cập Nhựt lúc 10.53 GMT.
Cái tựa đề làm cho tôi ngạc nhiên v́ là
lần đầu tiên tôi thấy
biến cố 11 tháng 9 trên đất Mỹ được đem so sánh với Tết
Mậu Thân của Việt Nam.
Những ǵ ông viết trong bài này đưa tôi trở về mười
năm trước, cũng vào một buổi sáng khi tôi bưng tách cà
phê ngồi trước T.V nh́n thấy chhiếc máy bay bay thẳng vào ṭa nhà, lúc đó
ḿnh mẩy tôi cứng lạnh không c̣n cử động, thật t́nh tôi tưởng đây là
một hoạt cảnh trong một bộ phim hoan tưởng mới ra, cho đến khi những ǵ
xẩy ra kế tiếp tôi mới thấy nó thật sự xẩy ra, thật là khủng
khiếp.
Hôm nay mười năm sau, ngày kỷ niệm biến cố 11/9 Hai ṭa nhà cao ốc có thể
xây cất lại nhưng người th́ không. Ḷng tôi vẩn
bàng hoàng thương cho hơn ba ngàn người đă bị chôn vùi trong đổ nát
hôm đó. Tôi cũng thấy thương cho những người may mắn đựợc
sống sót, nghỉ đến đây tôi nhớ lại thằng cháu của tôi. Thằng cháu này nó
may mắng chưa từng thấy trong đời tôi.
Nó là một người con trai, hiền lành điềm đạm từ lúc c̣n nhỏ Ba của nó mất
sớm để lại cho mẹ nó bốn chị em hai trai hai gái. Sau 1975, mấy mẹ con đi
trong đợt Thuyền Nhơn qua đến Hongkong, được chánh phủ Mỹ đem qua New York
định cư. Cuộc sống bên New York rất xô bồ mọi người bận rộn, con cái
đứa nào đang trong tuổi đi học th́ cứ đi học, đứa nào lớn
không c̣n đi học thi đi làm cho đến
chiều tối mới về nhà. Má của nó đi làm cho một xưởng may,
cách nhà khá xa, nhưng cũng trong thành phố New York. Nó t́m được việc làm
trong ṭa cao ốc World Trade Center. Mấy năm nay đi làm tại đó được đồng
nghiệp thương mến, tánh t́nh của nó không phải là loại người tham lam như
tôi, lương ít nhưng an nhàn. Mổi ngày sau giờ làm nó về nhà có cơm má nấu
sẳn,
ăn một chầu no nê rồi vào pḥng xem TV hay đọc sách một
ḿnh. Có lúc mẹ nó và mấy chị em cũng khuyên nó nên t́m bạn gái lập gia
đ́nh nhưng mổi lần nhắc đến chuyện
đó là nó cứ cười trừ và không thích nghe nhiều. Mọi người
cũng tôn trọng cách sống độc lập của nó nên cũng hết ư kiến.
Năm 1993, nó đang làm việc tại ṭa nhà World Trade Center, đến giờ cơm
trưa được mấy bạn đồng sở rủ nhau đi ra ngoài ăn, sau bửa ăn trưa lúc trở
về sở bị Cảnh Sát chận bên đường không cho vào là v́ ṭa nhà này bị khủng
bố đặc bôm,
tiếng nổ phá hỏng hầm chứa xe nhưng ṭa nhà th́ không hề
hấn ǵ. Sau khi ṭa nhà sữa sang nó trở lại làm viẹc và cho đó là
một sự
may mắn. Cái lần đó mọi người kể cả các chuyên gia kiến
trúc nổi tiếng nhứt thế giới tin tưởng rằng kiến trúc này không ai có thể
làm nó sặp.
Thằng cháu tiếp tục đi làm tại World Trade Center này
mấy năm nay, nhờ hạnh kiểm tốt, làm việc lâu năm được các
xếp thương t́nh, cái tật của nó là thích đi làm và làm mà không cần nghỉ
phép. Theo luật lao động giờ phép không nghỉ được tích lủy chồng chất, sau
một năm mà không nghỉ sẽ bị mất
giờ. Có lúc ông xếp lên tiếng hăm dọa đuổi
việc nó cũng không chịu lấy ngày nghỉ. Đến ngày 10 tháng 9 năm 2001 ông
xếp nó ra chỉ thị bắt buộc nó phải nghỉ vacation bắt đầu từ ngày mai 11
tháng 9.
Đêm đó nó đi làm về như thường lệ, ăn xong nó thui thủi
vô pḥng đóng cửa lại ...ở trong đó luôn.
Sáng hôm sau ngày 11 tháng 9 năm 2001 má của
nó cứ yên trí thằng con đă đi làm nên bà cũng xách bị đi
làm như thường ngày. Công việc trong xưởng may rất ồn áo bận rộn không có
môi trường để cho ai có thời giờ để nghe ngóng chuyện bên ngoài cái xưởng
may chật hẹp này. Đang làm việc bổng điện thoại reo, một người bạn báo tin
cho má nó là ṭa nhà bị máy bay đánh bom sặp rồi,
như vậy là thằng con của bà bị nạn trong đó
rồi. Hoản hốt, bà nói cho ông chủ nghe, ông này vô văn
pḥng mở T.V lên thấy khói bốc lên trên ṭa nhà, một cái th́ đă sụp, bà
chị
khốc lốc than van cho thằng con. Ông chủ cho bà nghỉ việc
về nhà lo cho con. Đồng nghiệp xúm lại chia buồn.
bà xách bị trở về nhà. Về đến nhà bà điện thoại cho mấy
đứa con
kia và thông báo cho bà con cô bác cho biết sự việc với
thằng con cưng nhứt của bà.
Mặc dầu trên T.V thấy hai toà nhà đă tan hoang, thấy có người chạy khỏi
hiện trường, bà cũng mong cho con ḿnh thoát khỏi tai nạn, nhưng trong giờ phút này
không biết làm ǵ để t́m tin tức
thằng con, đang rối trí, bà đi t́m tấm h́nh của thằng
con. Bà mở cửa bước vào pḥng của nó, bà tập trung tư tưởng t́m tấm h́nh,
ngó quanh quẩn lục học tủ
t́m không thấy tấm h́nh nào, bà quây ḿnh ngồi phệt lên
giường, bất ngờ đụng phải cái chân thằng con, bà dựt ḿnh, dở tấm mền ra
th́ thấy thằng con nhắm mắt ngủ say, mừng quá, bà lay mạnh đánh thức nó.
Mắt nhắm mắt mở miệng nó lảm nhảm cự nự với má nó
để cho nó ngủ. Bà kêu nó phải thức dậy ra xem T.V coi ṭa nhà bị sặp.
Má tưởng con đă chết trong đó rồi! Bà la lớn lên làm nó tỉnh giấc.
Ông chủ nói hôm nay mà con đi làm ổng sẽ đuổi con. Nó nói trong sự ngạc
nhiên tột độ trước màn ảnh T.V
Mười năm sau nhớ lại câu chuyện mà bà chị kể lại hôm nay tôi vẩn thấy bùi
ngùi. Mừng cho thằng cháu hai lần may mắn và xin chia buồn với
những người đă bị hinh sinh ngày 11 tháng 9 tại New York Mỹ Quốc
quê hương tôi. Tên tuổi và sinh quán của các người được
xướng danh tại đài tưởng niệm.
Tôi cũng xin chia buồn với những người đă chết
trong trận Tết Mậu Thân 1968 trên quê hương Việt Nam thân
yêu. Buồn thay tên tuổi của
những người này không c̣n ai nhắc
nhở đến.
Duong Binh
11 tháng 9 năm 2011.
|