Đi T́m Vết Chân Đức Phật - Ấn Độ

Bài Số 45

 Một Ngày Sanh Hoạt Tại Bồ Đề Đạo Tràng



Bài Số 45 Một Ngày Sanh Hoạt Tại Bồ Đề Đạo Tràng

Sau một đêm ngủ đầu tiên tại khách sạn R.K. Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng), tôi thức giấc, nh́n đồng hồ trên tường mới có 3 giờ sáng. Đang phân vân chưa biết phải làm ǵ th́ chợt nhớ hôm nay là ngày tự do trên đất Phật. Ở cái tuổi bác thập cổ lai hy, tôi đến đây lần này mà không mong có lần thứ hai. Tôi cũng nghỉ ḿnh tốn bao nhiều công sức mới đến đây. Thời gian tại đây rất quư báu. Tôi thức dậy, mang balô tôi rời chổ ngủ, đi quan sát sanh hoạt chùa Đại Giác, Mahabodhi (Mahavihara) Temple. Bodhigaya.

Khách sạn R.K Bodh Gaya cách chùa Đại Giác không xa. Dưới ánh đèn đường lu mờ, đường vắng vẻ ít người đi, đầu đường bổng nhiên xuật hiện một chiếc xe bus du lịch khổng lồ chạy chậm đến khách sạn, trên xe có nhiêu hành khách hành hương đến giửa đêm trường. Bải xe taxi chỉ có một chiếc xe cô đơn màu trắng trong bải đậu xe mở đèn chờ khách. Một chiếc xe thổ mộ độc mả bước đi lọp cọp mang hai người khách đưa về miền quê. Một chiếc xe lôi chậm rải lướt qua tôi không thấy mặt người phu xe mà thấy mấy chử Donated Diệu Bảo-USA.

Đi ngan qua khu vực bán hàng lưu niệm, các sạp hàng hoang vắng, tôi thấy một người đang quét rác tại sạp của anh. Sau lời chào, anh nói anh là người từ Nepal đến đây bán hàng lưu niệm. Anh lấy hàng từ thành phố Patna mang về đây bán kiếm lời. Anh cũng nói buổi tối người ta dọn đồ đem đi, có người lấy màng phủ kín mà không sợ bị trọm cấp.

Mặt trời hé lộ bên hướng đông, sương mù như khói tỏa, ngọn tháp Đại Giác trên cao sáng dần. Tiến kinh cầu "Buddham Saranam Gachchhami do Ca sĩ Hariharan trên loa phóng thanh vang rền. Tôi vào nhà shoe house, gởi đôi giày cho ban quản trị, chân không giày thảnh thơi tôi tiến về cổng chùa. Đứng trước công chùa đưa mắt nh́n xuống thắp, tôi thấy chánh điện sáng ngời, tượng Phật uy nghi tọa thiền trên Phật đài. Giờ này hảy c̣n sớm mà đă có người đứng một hàng dài từ cổng chùa đến chánh điện, chờ đến dịp vào chánh điện dân hoa.

Chánh điện rất nhỏ hẹp, nhiều Phật tử đứng chen vai nhau, mọi người từ trong ra ngoài cung kính lạy Phật mà tôi không nghe một tiếng chuông, tiếng gơ mỏ hay lời kinh cầu mà cũng không thấy một ông Sư hay một Ni cô tụng kinh hướng dẩn như các chùa ngoài đời thường làm. Bất ngờ Bên cạnh bàn thờ Phật, một người ḿnh quấn vải trắng, mở cánh cửa bên hong bước ra nhận quà rồi lập tức trở về. Người ta nói: Chùa Đại Giác hoạt động 24 giờ, ngày cũng như đêm, không ngừng nghỉ.

Mặt trời sáng dần, số người đến chiêm bái cũng tăng dần. Nh́n kiểu trang phục và cách thức chiêm bái từng đoàn người thật tôn nghiêm ngưởn mộ. Hành lang bên hong ngôi đại tháp, nơi có dấu tích đức Phật thiền tọa bảy ngày đạt thành chánh quả. Một hàng người ngôi trên hành lang chấp tay, dưới sân có mấy chục Sư Cô ngồi thiền dưới bóng mát của cây Bồ Đề. Bên phải chùa ṭa tháp là hồ Giác Ngộ. Tượng Phật Thích Ca yên tọa giửa hồ, một con rắng thần quấn ḿnh dưới chân cái đầu th́ che chở Ngài. Người ta nói: Sau khi đạt thành Chánh Quả, Đức Phật thường lui tới hồ Muscalinda ( Hồ Giác Ngộ) cho nên người ta xây cái hồ này để tưởng nhớ Đức Phật. Cái hồ thật th́ ở một nơi khác.

Phía sau đại tháp là cái sân rộng, có nhiều người ngồi độc kinh, có người luyện tập Yoga. Càng về trưa càng nhiều người và nhiều đoàn thể đến. Nhiều truyền thống khác nhau đến đây hành đạo tôn nghiêm. Sân chùa trở thành đông đúc.

Mặt trời lên cao, không khí trở nên oi bức. Tôi đến trước cổng chùa tháp, ở đây có cái chợ nhỏ, mà người ta gọi là chợ cḥm hỏm. Có mấy hàng bán lể vật, những chậu hoa tươi tôi thấy sáng nay có cái vẩn c̣n đó. Vài mâm cổ bồng hoa c̣n tươi tôi thấy có người đem vào chánh điện. Tôi cũng thấy có người mang thức ăn và bánh trái vào cúng Phật.

Bồ đề đạo trang không có shopping mall lớn như các thành phố khác, Bồ Đề Đạo Tràng có có mấy chục cái sạp rộng lớn, sắp theo hàng lối, bán chuông mỏ, Phật cụ và đồ đồng rất đa dạng. Vài du khách hăng hái đến mua hàng. Tại đây củng có sạp bán vải sồ và thổ cẩm, có thợ may nhanh áo quần theo thời trang lấy liền tại chổ. Ở đây cũng có sạp bán giày mới và có thợ sửa giày dép và túi xách.

Bến xe giờ này đông đúc. Xe ngựa, xe lôi, xe ôm, xe kéo, taxi đủ loại, người đi bộ kẻ đi xe tưng bừng náo nhiệt. Tôi trở qua xóm chợ chồm hổm. Bụng đói tôi đi t́m thức ăn, nhưng không thấy món ǵ họp khẩu. Tôi gặp James, người địa phương tuổi c̣n trẻ, anh cũng đi lang thang nh́n đời như tôi. Tôi rủ James đến hàng trà sửa, kêu hai tách trà nóng. mổi người một tách vừa uống vừa nghe tiếng kinh cầu "Buddham Saranam Gachchhami" vang rền trên loa phóng thanh. James nói: Thời tiết ở đây có thay đổi nhưng sanh hoạt Chùa (Đại Giác) Maha Bodhi Vihara vẩn thế thôi.

Kỷ niệm một ngày sanh hoạt chùa Đại Giác Mahabodhi Temple

Đường B́nh

&& 


 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

Number of visits>:    free hit counters