|
C
Một Lần Về Thăm Quê Hương
Tấm hình trên đây do tôi chụp lén, trên chuyến bay từ Nha Trang về
Saigon, tôi là một hành khách trên chuyến bay, cô là một tiếp viên,
cho
chuyến bay hàng không Air Việt Nam. Tôi và cô không quen nhau, chưa bao
giờ nói với nhau một lời nào, nhưng tấm hình này cho tôi nhớ lại
một
chuyến bay vui vui.
Năm 2005, mới tháng ba mà miền Trung đã khô
cằng, ruộng lúa bị cháy ruị, theo báo chí trong nước, thì các tỉnh Phan
Rang và Khánh Hòa, bị hạn hán nặng nhứt, ngay cả nước cho người dùng cũng rất khó,
một người bà con ở huyện Ninh Hòa cho biết, giếng nước ở nhà không còn một
hột nước. Từ miền Nam, tôi lặng lội lên miền Trung, đến Nha Trang, ở tại
một nhà nghỉ trên đường Trần Phú, buổi sáng thức dậy, tôi đến quán cafe,
mua tờ báo Tuổi Trẽ, hôm đó báo chạy một tin lớn, nói Th.T đang thị sát
miền Trung, tờ báo nói rỏ hơn, là hôm nay Thủ
Tướng làm việc với Uỷ Ban Nhân
Dân Phan Rang và Khánh Hòa.
Đến Nha Trang mấy ngày rồi, cạn đề tài tôi lên Vạn Giã, từ 5 giờ sáng,
dan nắng chụp hình đến trưa, tôi bị cảm nắng, thâý khó chịu, tôi thuê xe
chạy vô Nha Trang, đến một nhà nghỉ, năm liệt giường, buồn hiu tôi điện
thoại cho Air Việt Nam, đổi chuyến bay về Saigon.
Tôi đến sân bay Cam Ranh, làm xong thủ tục, tôi vô phòng khách ngồi chờ,
chiều nay có hai chuyến bay về Saigon, trước sau chỉ cách nhau có 30 phút.
Tôi đi chuyến sau. gần đến giờ bay,
hành khách của hai chuyến bay đến chật cả phòng đợi, một số hành khách đi
chuyến trước, tề tựu trước cửa ra
sân, hành khách chuyến sau, thì kẽ đứng người ngồi hơi ồn ào, bổng dưng
nghe tên tôi trên loa phóng thanh, tôi không đoan chắc lắm, nên ngồi yên,
đến lần phát thanh thứ hai, thì tôi nghe rỏ họ kêu tôi, ra phòng vé có việc
cần gắp, vừa đi, tôi vừa đoán, chắc
là họ bum tôi
khỏi chuyến bay, vượt qua hàng
an ninh, tôi đến trình diện với cô quày hàng, tôi chưa kịp nói lời nào, thì
thấy cô nhìn tôi mỉm cười và nói: Bác đưa cái Boarding Pass, để cháu
đổi cho bác đi chuyến sớm hơn. Tôi nghỉ sớm hơn một chút cũng được thôi.
Cô ta làm xong cái boarding pass mới, đưa cho tôi, cô nói: Bác ngồi một
mình cho khoẽ, chúc Bác đi vui vẽ. Một lần nữa tôi lại check in, rồi đi
thẳng vô phòng khách, cùng lúc đó, có tiếng mời hành khách ra sân bay, tôi
tháp tùng đi theo ra sân bay.
Mấy lần trước, đi bằng máy bay A320 phản lực, hôn nay thì máy bay chong
chống, ATR72(?), loại này nhỏ hơn, trong khoan tàu và đường đi chật hẹp,
mổi bên có hai ghế, tôi ngồi ghế sau chót mình ênh bên trái, chổ này không
có cửa sổ, nhưng ở đây chỉ có một ghế một mình, rất là thoài mái. Hành khách
phía trước đã lên hết, ngồi đợi, bất thình lình có bốn người đàn ông, từ cửa
sau bước vào, người đi trước là ông Th. T. ông bước vào ghế bên cửa sổ
trước mặt tôi, một người đồng hành của ổng ngồi bên phải, hai người kia
ngồi hàng ghế bên kia, từ phía sau tôi thấy, ông cầm tờ báo Lao Động, ông
vừa coi báo vừa nói chuyện, ngay lập tức máy bay chuyển bánh ra phi đạo.
Tôi đi máy bay nhiều lần, đường ngắn cũng như đường dài, sau khi máy bay
cất cánh, thay vì lấy báo ra đọc, thì tôi lấy máy hình ra xem, những tấm hình
mới chụp, ngồi ngay sau lưng vị VIP phần thì không có cửa sổ, nên không có
gì để chụp cho vui, trong lúc tôi đang xem hình, thì thấy một cô tiếp viên, mời khách bên kia hàng ghế, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên màu
áo, làm khuôn mặt cô ửng hồng, đẹp tuyệt trần, chiếc áo dài và cái búi tóc làm tôi ngất ngây, không dằng được cảm xúc, tôi đưa máy lên nhắm, bất ngờ
có một người đàn ông bước tới, tôi bấm thật nhanh, chụp được một tấm hình,
nhưng
tấm hình không rõ nét, tiếc quá, tôi đang suy nghỉ
cách làm cho tấm hình này
rõ, nghĩ hoài không ra, vô tình tôi ôm tấm hình vào mộng hồi nào không
hay, mải cho đến lúc bánh máy bay chạm phi đạo ầm ỹ làm tôi tỉnh giấc.
Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt, tiếng động cơ của máy bay vừa
ngừng, mọi người đứng dậy lấy hành lý,
vứa lúc đó có tiếng phóng thanh tiếng Việt và tiếng Anh,
yêu cầu hành khách đừng rời hàng ghế, ở sau chót đuôi của máy bay,
tôi đứng dậy chụp lấy cái balô, mang lên lưng đứng
chờ, nhìn chiếc ghế phía trước thì không thấy ông nữa, đàn sau một đám
hành khách, tây có, ta có, tay cầm tay xách, vai mang đứng chờ, ngặc một
nổi là khi máy bay tắc máy, cái máy điều hòa không khí ngừng luôn,
nên trong lòng phi cơ rất nóng, tiếng máy liên lạc giữa cô tiếp viên đứng
trên máy bay với ai đó vang lên, rồi nghe tiếng cửa máy bay mở ra, một
luồn gió nóng thổi vào, mọi người đứng chờ
rất lâu, cho
đến khi họ lắp xong cái cầu thang.
Trong lòng máy bay nóng ơi là nóng, thời gian như ngừng trôi, đứng đối
diện tôi là một người đàn ông đeo kính trắng, áo veston chỉnh tề, tốc muối
tiêu, dường như là người cùng đi trong phái đòan, ông này
cũng đang chờ, thấy tôi đứng khum đầu, với cái balô nặng trỉu sau
lưng, mồ hôi nhể nhại, tôi với ông nhìn nhau
cười,
rồi ông đưa tay ra hiệu tôi đi ra trước,
tôi ra dấu cảm ơn ông, rồi bước ra đến cửa máy bay cảm thấy nhẹ nhỏm.
Vừa bước đến đầu cầu thang máy bay, từ trên cao nhìn xuống tôi bị hoa mắt,
bởi cảnh tượng đón rước bên dưới, tôi biết tôi hố trở thành trò cười
cho mọi người, cai màng này tôi đã bị nhiều lần lúc còn ở Sadec, hồi đó
mổi tháng đến kỳ họp cấp tỉnh, tất cã viên chức
trong
tỉnh,
Quân Dân Cáng
Chính Việt Mỹ đến họp, ngồi đầy trong hội trường, tôi thì luôn luôn đi trể,
ông Tỉnh Trưởng thì luôn luôn đến sau, họ tưởng lầm tôi là ông Huỳnh Ngọc
Diệp Tỉnh Trưởng, vừa bước lên bực thềm vào hội trường,
thì vị Trung Tá Phó
Tỉnh Trưỡng trong phòng họp hô Nghiêm! mọi người đứng dậy, tôi bước vào
phòng họp, làm mọi người cười rộ.
Hôm nay cái màn này tái diển, bước xuống bực thang thứ nhứt nhìn xuống,
một con đường đã dọn sẳn trống trơn, bên trái là một đoàn xe đi rước, một
chiếc mercedes cấm cờ đỏ, vài chiếc xe khác hiệu và xe motor, mỗi chiếc xe
đều có người đứng bên hong xe, bên phải là một hàng người
đang đoán chào, đàn ông và đàn bà,
đứng hàng dộc dài cã trăm thước, tất cả
ăn mặt rất lịch sự đứng chỉnh tề, mấy trăm con mắt đang nhìn về tôi, làm
tôi quê một cục, tôi muốn nhảy xuống trốn đi, nhưng chiếc cầu thang hôm nay
sao mà cao rều rệu, lỡ bước xuống rồi, muốn quay lại cũng không được, là vì
cái cầu thang dã chiến chật hẹp, tôi bình tỉnh từ từ xuống cầu thang, đến
giữa cầu thang, thấy một cô tiếp
viên, áo dài màu nước biển,
mang phù hiệu Hoa Sen, đứng bên dưới cầu thang, một tay cô cầm máy walkie talkie, một
tay ôm giấy tờ, tôi nhìn cô, cô nhìn tôi, bốn mắt gặp nhau, cô không cười,
tôi cũng nghiêm nghị, cô từ từ đưa cái walkie talkie lên, lấy ngón tay trỏ
lúc lắc ra hiệu, tôi hiểu ý cô, tôi bình tỉnh bước xuống hết cầu thang, vào
hàng đứng bên cô, mấy phút sau, Ngài Th. T
bước xuống cầu thang, mọi người vổ
tay hoan nghênh, bên kia hàng xe nổ máy inh ỏi, ông đi qua bên hàng xe
đậu, tiếng vỗ tay chấm dứt, hàng người rục rịch tan hàng, hành khách ùn ùn
tuông xuống cầu thang, như một luồng gió hoà tan trông không gian của một
buổi chiều tháng Ba Saigon.
Kỷ niệm một chuyến đi tháng 3 năm 2005
|