|
Saigon Bắt Lính
Thời gian qua mau, tôi vẩn bám trụ với các nhà hàng
Choy Wa Chợ Lớn, sống
hạnh phúc với gia đ́nh, cho đến lúc Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị lật đổ
1963,
tiếp theo nhiều cuộc đảo chánh xây ra, Saigon bất ổn, thắm thoát đến
trận Mậu Thân, Saigon Chợ Lớn và Gia Định giới nghiêm. Chiến trường miền
Trung nóng bổng, bao nhiêu bạn bè đều nhập ngủ, hai đứa em trai của
tôi
cũng đă lên đường. Dân chúng ở những vùng xôi đậu xa kéo về Thủ Đô đông
ngẹt. Một buổi chiều nọ, hết giờ làm việc, cô chủ Câu Lạc Bộ nổi hứng,
lái chiếc xe Mercedes mới mua, chở về Saigon thăm nhà, giữa đường
Trần Hưng Đạo bị Cảnh Sát chận xe xét giấy, bắt
tôi v́ cái tội trốn quân
dịch. Cảnh Sát chở tôi về bót, bỏ vô tù Quận 5,
đến Khuya họ kêu tên
tôi
lên văn pḥng, tôi nghĩ chắc là họ đưa
tôi đi quân trường, tôi theo chân
người Cảnh Sát như cái máy, nào ngờ một sĩ quan Canh Sát khác dẫn
tôi ra
đến chiếc xe Mercedes đậu bên đường, và người
tài xế xinh đẹp ngồi trong
xe đang chờ.
Cảnh Sát chận đường bắt lính ngày đêm khắp Saigon Chợ Lớn và Gia Định.
Nghỉ đến cái đêm bị bắt giữa đường mà buồn hiu. Đêm đó, có cả trăm thanh
niên trốn quân dịch bị bắt, tất că tập trung về nhà lao quận 5, nhớ đến
cái cảnh trong tù quận 5 làm tôi khiếp sợ, tôi buộc ḷng gia nhập ngành
Hạ Sỉ Quan Thông Dịch Viên Quân Đội.
Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngủ
Ngày nhập ngủ đến. Một buổi sáng, vợ con c̣n đang ngủ,
tôi âm thầm mở
cửa đi tŕnh diện. Tôi đến Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngủ rất sớm. Ai đă
từng đến Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngủ một lần, chỉ một lần thôi, sẽ nhớ
suốt đời. Hôm đó là ngày Hạ Sỉ Quan Thông Dịch Viên Kḥa 68 tŕnh diện,
để đi Quang Trung huyến luyện quân sự. Đúng 7 giờ sáng, că một tiển đoàn
có mặt được kêu tên đứng sắp hàng, đợi làm thủ tục nhập ngủ. Một vị sĩ
quan đứng trước mọi người điễm danh, có vài tên được kêu mà không thấy
người. Ai đến trể được mời đứng hàng một trước mặt Tiểu Đoàn. Sau điểm
danh, chỉ huy trường Trung Tâm 3 Thiếu Tá Tùng đến nói vài lời chào mừng khóa sinh,
nói xong, ông cầm cây roi, quay qua hàng người đến trể đang sắp hàng một
đứng trước Tiểu Đoàn, mổi người ông quứt thẳng tay 5 rôi, đau quá có
người té quị xuống đất.
Vị chỉ huy trưởng nói tiếp: Quân Trường Là Nơi Người Ta Luyện Thép Cũng
Phải Chảy. Các anh đừng có ba gai. Các anh sẽ là chuyên viên ưu tú của
đất nước. Hảy tập luyện nghiêm chỉnh. Chúc các anh gặp nhiều may mắng.
Mới tối hôm qua, tôi vẩn c̣n đi làm ở Câu Lạc Bộ, để lảnh kỳ lương chót
cho vọ con sống. Tối hôm qua, tôi vẩn c̣n vận bộ đồ veston đen, áo trắng,
cổ thắc nơ đứng tiếp khách tại Câu Lạc Bộ. Tiếng nhạc tiếng ca thăng
trằm mùi mẩn suốt đêm thâu, rồi hôm nay tôi là một quân nhân trong bộ
áo lính, môi trường thay đổi quá lớn, quá đột ngột, nhưng lời nhắn nhủ
của vị Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm 3 khiến
tôi vô cùng cảm xúc.
Mổi người nhận cái thẽ căn cước màu vàng, lời dặn đầu tiên của cán
binh là học thuộc ḷng số quân. Số quân của tôi
là 56-809-250. Mổi người được phát một cái túi
lớn đụng quân trang, bỏ hết mọi thứ giày, dép, quần lót, áo thun hằm bà
làn vô trong túi lớn. Mổi người hai bộ quân phục, tất cả đều over size,
vận vào rộng thênh than trông rất khôi hài. Tất că đồ đạc mang lên xe,
hướng về Quân Trường Quang Trung. Một buổi sáng rất bận rộn, sinh hoạt
khác hẳng ngày hôm qua.
Ngày hôm qua, tôi c̣n đi làm tại Câu Lạc Bộ
Choy Wa,
như thường lệ, buổi sáng đến làm việc,
tôi được một em phụ bàn đem ly cà
phê sữa nóng, để trên bàn làm việc, tôi ngồi nghiêm chỉnh nhâm nhi cà phê,
vừa ăn vừa thảo luận với ông bếp chánh, đánh máy cái thực đơn Plate Du
Jour và Today's Special, hôm nay lúc lên xe đi quân trường
tôi đói ră
ruột.
Quân Trường Quang Trung
Ngày đầu lên quân trường, từ xa tôi đă nghe tiếng loa phát thanh bản
quân hành: Quân Trường Đổ Mồ Hôi, Chiến Trường Bớt Đổ Máu, nhưng nghỉ
lại chiến tranh cứ xẩy ra triền miên trên đất nước ḿnh, hết giặc Tàu
đến giặc Tây, và bây giờ anh phải khoát áo lính vào quân trường. Thật là
trớ trêu, nhưng nhớ lại lời dặn cao thượng của vị Chỉ Huy Trưởng Trung
Tâm 3 "Quân trường luyện sắt củng phải chảy. Đừng ba gai. Hảy học tập
nghiêm chỉnh".
Vườn Tao Ngộ Quân Trường Quang Trung
Vườn Tao Ngộ, là nơi dành cho thân nhân của lính mới đến thăm. Không hẹn
trước nhưng Liểu đi theo D́ Ba người bà con từ Mỹ Tho đến thăm
tôi. Gặp nhau
hai người cùng rất xúc động. Ngày xưa Liểu không muốn lấy chồng lính, sợ
phải trở thành người góa phụ khi tuổi c̣n xanh, nhưng nay
tôi v́ nợ nước
mà phải khoác chiến y, c̣n ǵ nảo nùng hơn.
Ai đă một lần đến Vườn Tao Ngộ quân trường Quang Trung chắt phải c̣n
nhớ. Ngày thăm nuôi sáng chủ nhựt, mờ sáng tinh sương đường Saigon Quang
Trung tấp nập, hằng trăm chiếc xe đủ loại vượt nhanh đến
vườn Tao Ngộ.
Hằng ngàn người thân yêu nhứt của đời người hớt hải vào công viên. Mọi
người mắt láo liên nh́n đ̣an lính mới từ trong trại nhanh nhẩu bước ra,
tiếng réo kêu tên inh ỏi, khi gặp nhau, họ rủ nhau đi t́m nới vắng vẽ để
tâm sự. Mọi người mừng mừng tủi tủi, những giọt nước mắt thương nhớ bấy
lâu, nay có dịp tuôn trào.
Nhiều bà mẹ ǵà tốc bạc, da đầy nắng, áo sờn vai, đi lủi thủi theo con, tay bồng tay dắt, từ miền Trung xa xôi, qua mấy ngày mấy đêm
, mấy chặn xe
đ̣ vào đây thăm nuôi, tay mang tay xách những gói bánh mứt ngụi lạnh.
Các bà mẹ đầu quấn khăn rằng miền Hậu Giang, tay mang túi lát, đầy hoa
quả miền Cửu Long tới ủy lạo, nhưng lính mới nhớ nhà đâu c̣n khẩu vị nào
mà ăn. Trong giờ phút này, không có cái món ǵ ngon hơn là tiếng nói,
tiếng cười, và sự âu yếm nồng nàng của người thân. Ngày Chủ Nhựt Vườn
Tao Ngộ rất ngắn ngủi, mọi người cố gắng chạy đua với thời gian.
Tiếng hát Tâm Lư Chiến phát ra từ sân khấu, làm mát ḷng người. Một hàng
trai trẻ áo nhà binh không người thăm, ngồi sắp hàng trước sân khấu,
miệng tươi cười vổ tay theo tiếng hát. Vài bà cụ thương t́nh, mang quà
bánh đến chia xẻ. Đám trẽ con chạy quanh sân khấu vô tư vui đùa, để cha
mẹ có dịp tâm t́nh riêng tư.
Mặt trời đă lên cao, mấy bụi cây xanh gần hàng rào, được phủ chiếu dưới
chân và vải màu che nắng. Tiếng cười từ bên trong được phát ra khi nghe
hề Tùng Lâm gặp Văn Hường chộc quê lính mới. Mấy chai rượu ngon giờ nằm
ngổn ngan trên bải cỏ. Vài thằng bạn độc thân xúm lại chia nhau điếu
thuốc, kể cho nhau bao nhiều câu chuyện buồn vui trước ngày nhập trại.
Những cánh thư xanh giấy mỏng mực tím được trao tay. Thời gian như lắng
động, chưa nói hết lời th́ ca sĩ Duy Khánh cất tiếng hát .. những ngày
chưa nhập ngủ...là lúc mọi người bịn rịn chia tay ra về.
Những ǵ phải nói, nói hoài cũng không hết.
Trong ḷng mọi người ai cũng mong ngày sum họp. Buồn cho mọi người khi
chiến tranh đă khiến cho mọi người quá sợ hải. Lúc chia tay Liểu cuối
mặt, lệ tràn mi, nói khẽ "Anh có bề ǵ, em dẩn hai con về ( Vĩnh Ḥa
) ở với
Ba". Lời nói này là tất cả t́nh yêu Liểu dành cho
tôi tại Vườn Tao Ngộ
Quân Trường Quang Trung. Liểu bước đi nặng trĩu.
Tôi quay về doanh trại.
Ánh Tà Dương lịm dần sau hàng cây, trả lại sự cô tịch cho vườn Tao Ngô.
Ba tháng quân trường qua mau. Giă từ Quân Trường và Vườn Tao Ngộ,
tôi về
Trường Sinh Ngữ Quân Đội Bộ Tổng Tham Mưu
Saigon học tập. Tôi tốt nghiệp khóa
68 Hạ Sĩ Quang Thông Dịch Viên Quân Đội. Nhờ thi đậu điểm cao,
tôi được
ưu tiên lựa chọn đơn vị. Nh́n lên tấm bản trắng chử xanh liệt kê đơn vị,
tôi thấy hàng chử Đại Đội A Tâm Lư Chiến Nha Trang, mừng quá, v́ đă bao
năm xa cách quê nhà, nay tôi có thể về Nha Trang th́ c̣n ǵ vui hơn. Hai
ngày sau, tôi và Liễu vội vàng bồng con từ giă Saigon, không một chút
núi tiếc.
Về đến Nha Trang gần quê củ Ninh Ḥa tôi rất vui mừng, nhưng nghỉ lại
tôi bây giờ là chồng của Liểu, là cha của hai đứa con thân yêu, nhưng về
đây tôi không nhà không cửa và đồng lương lính tệ mạt, hoàn cảnh của
tôi
bây giờ c̣n bi đát hơn khi xưa tôi ra đi. Ngồi trên bải biển Nha Trang
với Liểu và hai đứa con thân yêu, nghe tiếng sống vổ như gào thét mà
buồn cho cuộc đời phiêu bạc.
Cay Đắng T́nh Đời
Lần đầu tiên trong binh nghiệp,
tôi xuất quân
với toán Tâm Lư Chiến Mỹ, đi yểm trợ cho cuộc hành
quân của Địa Phương Quân ở Huyện Ninh Ḥa quê nhà của
tôi. Hôm đó cùng đi với toán của tôi
là một toán cán bộ Chiêu Hồi.
Cuộc hành quân băt đầu từ Quốc Lộ #1
Ngă Ba
Phong Ấp đầu Thị Trấn Ninh Ḥa. Loa phóng thanh
phát ra, mấy anh Chiêu Hồi th́ phát truyền đơn,
tôi th́ mang quà bánh,
phát cho trẻ em dọc hai bên đường.
Khi tôi và toán Chiêu Hồi đi lến đến đường rầy xe lửa
Phong Ấp th́ một anh cán bộ Chiên Hồi
bước đến nói với tôi rằng: Hồi đó
tôi là
lính chủ lực quân Việt Cộng, lúc đơn
vị của tôi bám trụ chổ này, anh vừa nói vừa đưa cao cây súng Carbin chỉ
về căn nhà bên phải, rồi anh nói tiếp, buổi sáng đó, tôi nằm trên nốc
căn nhà này canh chừng, tôi nghe có tiếng xe auto chạy tới,
nh́n thật kỷ, tôi thấy có thằng Đại Hàn và một người Việt Nam ngồi bên. Tôi
đưa khẩu súng lên,
nhắm thẳng thằng Đại Hàn, bóp c̣, chiếc xe chạy trờ tới, viên đạn không
trúng thằng Đại Hàn mà trúng thằng Việt Nam bên cạnh. Tôi thấy thằng đó nghẻo đầu qua
một bên.
Thật quá bất ngờ khi tôi đối diện người cựu
lính Việt Cộng, mà chính người này một năm trước đây đă bắng
chết người anh ruột của tôi, trên quê nhà của
tôi. Tôi
ức ngẹn khi
thấy anh chiêu hồi tươi cười khoái chí, diển tả cái
chết của người anh quá tàn bạo. Tim tôi tan vở từng mảnh.
Sau cuộc hành quân đó, tôi được tuyên dương trước Đại Đội với
huy chương The U.S Army Commendation Medal. Hai tháng sau,
toán của tôi biệt phái lên yểm trợ Tâm Lư Chiến Dalat,
vợ con theo anh lên Chi Lăng
Dalat mướn căn pḥng của Bác T́nh. Đời lính mà, sống chết ra sao chưa ai biết, nhưng đi đâu có vợ con
đi theo là vui rồi. Đang trong lúc này,
tôi và Liểu vui mừng nhận thêm
thằng nhỏ khấu khỉnh về làm con nuôi. Một ông thầu khoán tốt bụng thấy
năm người sống trong căn pḥng nhỏ hẹp, ông bảo
tôi đi xin miếng đất,
xin mấy chục tấm tole đem về, ông xây cho căn nhà khang trang mà không
lấy một đồng tiền công. Giáng Sinh đến,
tôi và Liễu dẩn ba đứa con lên
Đồi Thông Hai Mộ, Hồ Than Thở, chặt cây thông mang về trang trí. Một gói
quà do mẹ của Trung Úy Magdalenski từ Boston gởi qua đúng lúc cho ba đứa
con yêu, cả nhà ăn mừng một Giáng Sinh đầy ấn tượng.
Quê hương thời tao loạn, đời lính không có chổ nào ở được lâu. Từ Dalat
toán Tâm Lư Chiến của
tôi
lại thuyên chuyển ra Quy Nhơn, chỉ một tuần
tại Quy Nhơn, đơn vị của
tôi bị giải tán. Từ Quy Nhơn miền Trung,
tôi
nhận sự vụ lệnh mới đưa
tôi đi miền Nam Cần Thơ. Nhiệm vụ mới là thông
dịch viên cho cố vấn trưởng USAID Tỉnh
Sadec và Tỉnh Trưởng Sadec. Thời chiến,
không chỉ có lính khổ mà vợ con cũng khổ lây,
tôi buộc phải bán căn nhà
thân yêu ở Dalat dẩn ba đứa con xuống Sadec.
|